题官使赵枢密独往亭

宋代 吕本中
谢公为时出,四海正仰渠。雅志在东山,本末固不渝。 苻坚百万师,一扫谈笑馀。今公抱长策,岂止安石徒。 平生独往愿,结亭山一隅。跻扳上修竹,已自胜巾车。 举手谢世人,不与汝同途。出佐明天子,意欲无强胡。 行当复中原,即日还旧都。岂容思昔隐,更作深山居。 小人病无能,误入承明庐。朝夕投劾归,为公先扫除。
xiè gōng wéi shí chū   hǎi zhèng yǎng zhì zài dōng shān běn      
jiān bǎi wàn shī   sǎo tán xiào jīn gōng bào cháng   zhǐ ān shí    
píng shēng wǎng yuàn   jié tíng shān bān shàng xiū zhú   shèng jīn chē    
shǒu xiè shì rén   tóng chū zuǒ míng tiān   qiáng    
háng dāng zhōng yuán   hái jiù róng yǐn gèng   zuò shēn shān    
xiǎo rén bìng néng   chéng míng zhāo tóu guī wèi   gōng xiān sǎo chú