题龚雪心白描罗汉卷

清代 成鹫
雪心老人身姓龚,自称画禅非画工。游丝白描擅能手,千卷万轴无雷同。 昔曾见翁写罗汉,今见罗汉如见翁。翁与罗汉一而二,伸纸挥毫事游戏。 恢恑谲怪皆有神,神运心兮心运臂。最初幻作伟丈夫,高坐师王擎钵盂。 复次幻作老缘觉,摄受和南无住着。复次幻作降幺么,小鬼大鬼肩相摩。 复次幻作擎宝塔,塔重塔轻无定法。复次幻作憨长汀,儿戏场中笑不停。 复次幻作痒和子,背触翻身声洞耳。复次幻作般舟定,合掌跏趺泯喧静。 复次幻作声闻僧,手持贝叶翻金经。复次幻作梵宫殿,指端涌出云端现。 天上人间注目看,聋盲喑哑交钦羡。复次幻作洛伽山,一道神光万古閒。 善财渴仰观自在,有人端坐竹林间。复次幻作大化主,缨络严身持宝杵。 鹿苑高僧补衲衣,药炉童子烧香炷。后来伏虎并降龙,狞貌慈颜指顾中。 虎鬼龙神各皈命,旁观仰首空瞪瞢。受楮先生长八尺,中间钜细穷幽颐。 不分缁素及髦倪,岂辨溪山声与色。七条衣,六环锡,行住随身俱委悉。 铁轮如意钵多罗,只手提携只手搦。动者动,植者植,情与无情含八识。 一时摄入白毫端,万象森罗明历历。雪心雪心将无庸,打翻跟斗还虚空。 一回开卷一回笑,笑到慈氏离天宫。
xuě xīn lǎo rén shēn xìng gōng   chēng huà chán fēi huà gōng yóu bái miáo shàn néng shǒu qiān   juǎn wàn zhóu léi tóng    
céng jiàn wēng xiě luó hàn   jīn jiàn luó hàn jiàn wēng wēng luó hàn ér èr shēn   zhǐ huī háo shì yóu    
huī guǐ jué guài jiē yǒu shén   shén yùn xīn xīn yùn zuì chū huàn zuò wěi zhàng gāo   zuò shī wáng qíng    
huàn zuò lǎo yuán jué   shè shòu zhù zhe huàn zuò jiàng yāo xiǎo   guǐ guǐ jiān xiāng    
huàn zuò qíng bǎo   zhòng qīng dìng huàn zuò hān cháng tīng ér   chǎng zhōng xiào tíng    
huàn zuò yǎng zi   bèi chù fān shēn shēng dòng ěr huàn zuò bān zhōu dìng   zhǎng jiā mǐn xuān jìng    
huàn zuò shēng wén sēng   shǒu chí bèi fān jīn jīng huàn zuò fàn gōng diàn zhǐ 殿   duān yǒng chū yún duān xiàn    
tiān shàng rén jiān zhù kàn   lóng máng yīn jiāo qīn xiàn huàn zuò luò shān   dào shén guāng wàn xián    
shàn cái yǎng guān zai   yǒu rén duān zuò zhú lín jiān huàn zuò huà zhǔ yīng   luò yán shēn chí bǎo chǔ    
鹿 yuàn gāo sēng   yào tóng shāo xiāng zhù hòu lái bìng xiáng lóng níng   mào yán zhǐ zhōng    
guǐ lóng shén guī mìng   páng guān yǎng shǒu kōng dèng méng shòu chǔ xiān sheng zhǎng chǐ zhōng   jiān qióng yōu    
fēn máo   biàn shān shēng tiáo liù   huán xíng   zhù suí shēn wěi    
tiě lún duō luó   zhī shǒu xié zhī shǒu nuò dòng zhě dòng zhí   zhě zhí qíng   qíng hán shí    
shí shè bái háo duān   wàn xiàng sēn luó míng xuě xīn xuě xīn jiāng yōng   fān gēn dǒu hái kōng    
huí kāi juàn huí xiào   xiào dào shì tiān gōng