题龚山人草堂

唐代 吴筠
世人负一美,未肯甘陆沉。独抱匡济器,能怀真隐心。 结庐迩城郭,及到云木深。灭迹慕颍阳,忘机同汉阴。 启户面白水,凭轩对苍岑。但歌考槃诗,不学梁父吟。 兹道我所适,感君齐素襟。勖哉龚夫子,勿使嚣尘侵。
shì rén měi   wèi kěn gān chén bào kuāng   néng huái 怀 zhēn yǐn xīn
jié ěr chéng guō   dào yún shēn miè yǐng yáng   wàng tóng hàn yīn
miàn bái shuǐ   píng xuān duì cāng cén dàn kǎo pán shī   xué liáng yín
dào suǒ shì   gǎn jūn jīn zāi gōng   shǐ 使 xiāo chén qīn