题龚嘉谋墨梅

唐代 王质
梅花一枝复一枝,是邪非邪吾不知。空堂惨淡寒寂寞,安得璀璨生光辉。 今朝朔云覆江野,无乃雪花冲屋楣。少定徐观元不尔,壁上横陈皆不飞。 摩挲零乱争欲动,亟避又不来沾衣。稍悟寒英著明缟,已信未信犹衔疑。 虽然是梅不是雪,亦岂人力攘天机。伸脚欲下俄复缩,泠泠亦似奔湍溪。 忽听檐牙啅林雀,纷纷惊下玉葳蕤。鼻端三嗅定何有,萧骚若有霜风吹。 乃是瀼溪小龚子,搦笔汎翰生清奇。老杜见松被松嚇,王子见梅遭梅欺。 却忆西湖疏影里,断桥流水袖香归。
méi huā zhī zhī   shì xié fēi xié zhī kōng táng cǎn dàn hán   ān cuǐ càn shēng guāng huī
jīn zhāo shuò yún jiāng   nǎi xuě huā chōng méi shǎo dìng guān yuán ěr   shàng héng chén jiē fēi
líng luàn zhēng dòng   yòu lái zhān shāo hán yīng zhù míng gǎo   xìn wèi xìn yóu xián
suī rán shì méi shì xuě   rén rǎng tiān shēn jiǎo xià é suō   líng líng shì bēn tuān
tīng yán zhuó lín què   fēn fēn jīng xià wēi ruí duān sān xiù dìng yǒu   xiāo sāo ruò yǒu shuāng fēng chuī
nǎi shì ráng xiǎo gōng zi   nuò fàn hàn shēng qīng lǎo jiàn sōng bèi sōng xià   wáng jiàn méi zāo méi
què 西 shū yǐng   duàn qiáo liú shuǐ xiù xiāng guī