题高云客舍

唐代 皇甫冉
孤兴日自深,浮云非所仰。窗中西城峻,树外东川广。 晏起簪葛巾,闲吟倚藜杖。阮公道在醉,庄子生常养。 五柳转扶疏,千峰恣来往。清秋香粳获,白露寒菜长。 吴国滞风烟,平陵延梦想。时人趋缨弁,高鸟违罗网。 世事徒乱纷,吾心方浩荡。唯将山与水,处处谐真赏。
xīng shēn   yún fēi suǒ yǎng chuāng zhōng 西 chéng jùn   shù wài dōng chuān guǎng 广
yàn zān jīn   xián yín zhàng ruǎn gōng dào zài zuì   zhuāng shēng cháng yǎng
liǔ zhuǎn shū   qiān fēng lái wǎng qīng qiū xiāng jīng huò   bái hán cài zhǎng
guó zhì fēng yān   píng líng yán mèng xiǎng shí rén yīng biàn   gāo niǎo wéi luó wǎng
shì shì luàn fēn   xīn fāng hào dàng wéi jiāng shān shuǐ   chù chù xié zhēn shǎng