题高氏烟雨馆 其二

宋代 赵孟坚
人多晴昼至,此趣未应知。我独身常寓,烟霏雨暗时。 曀添波面阔,绿压柳丝垂。忽有片帆过,惊飞双鹭鸶。
rén duō qíng zhòu zhì   wèi yìng zhī shēn cháng yān   fēi àn shí    
tiān miàn kuò   绿 liǔ chuí yǒu piàn fān guò jīng   fēi shuāng