题高漫士为周仲器作黄山书室图

明代 王恭
海上见空翠,黄山积扶舆。连林结幽构,中有千卷书。 白日但垂帷,抱琴常晏如。何必邺侯家,于焉董生庐。 有时岩际书声起,天籁泠泠拂流水。清响遥传野衲禅,馀音半落鲛人耳。 芸草春香静掩门,河汾洙泗共谁论。閒将活水澄心镜,向人大笑翻忘言。 翰林墨客拈双笔,挥霍新图兴偏逸。寒松满屋疑有声,白云卷帘怕飞出。 轩佩追随入泮林,玉堂天路五云深。白头为尔伸长句,直是渔樵一片心。
hǎi shàng jiàn kōng cuì   huáng shān lián lín jié yōu gòu zhōng   yǒu qiān juǎn shū    
bái dàn chuí wéi   bào qín cháng yàn hòu jiā   yān dǒng shēng    
yǒu shí yán shū shēng   tiān lài líng líng liú shuǐ qīng xiǎng yáo chuán chán   yīn bàn luò jiāo rén ěr    
yún cǎo chūn xiāng jìng yǎn mén   fén zhū gòng shuí lùn xián jiāng huó shuǐ chéng xīn jìng xiàng   rén xiào fān wàng yán    
hàn lín niān shuāng   huī huò xīn xīng piān hán sōng mǎn yǒu shēng bái   yún juàn lián fēi chū    
xuān pèi zhuī suí pàn lín   táng tiān yún shēn bái tóu wéi ěr shēn cháng zhí   shì qiáo piàn xīn