题高漫士

明代 王恭
山郭雨新霁,孤云湿犹飞。岚岭隐空翠,石林閒清晖。 时与同心人,逍遥爱荆扉。都无浮世累,共我饭蕨薇。 日夕笑分去,微风拂罗衣。
shān guō xīn   yún shī 湿 yóu fēi lán lǐng yǐn kōng cuì   shí lín xián qīng huī
shí tóng xīn rén   xiāo yáo ài jīng fēi dōu shì lèi   gòng fàn jué wēi
xiào fēn   wēi fēng luó