题傅商翁观松瀑图

元代 刘永之
山风萧萧昼寂历,长松落落倚绝壁。紫烟乍留青巘中,瀑布迸落苍厓石。 山中之人形骨清,幅巾藜杖时独行。溪回陡绝去无路,坐抚瑶琴摸剑声。 我亦平生慕真赏,十年误落江湖上。故山萧条久不归,夜雨秋衾梦常往。 人生适意无是非,云林久与幽人期。九节预裁青竹杖,明朝试拂薜萝衣。
shān fēng xiāo xiāo zhòu   cháng sōng luò luò jué yān zhà liú qīng yǎn zhōng   bèng luò cāng shí
shān zhōng zhī rén xíng qīng   jīn zhàng shí xíng huí dǒu jué   zuò yáo qín jiàn shēng
píng shēng zhēn shǎng   shí nián luò jiāng shàng shān xiāo tiáo jiǔ guī   qiū qīn mèng cháng wǎng
rén shēng shì shì fēi   yún lín jiǔ yōu rén jiǔ jié cái qīng zhú zhàng   míng cháo shì luó