题伏龟山北隅

宋代 徐铉
兹山信岑寂,阴崖积苍翠。水石何必多,宛有千岩意。 孰知近人境,旦暮含佳气。池影摇轻风,林光澹新霁。 支颐藉芳草,自足忘世事。未得归去来,聊为宴居地。
shān xìn cén   yīn cāng cuì shuǐ shí duō   wǎn yǒu qiān yán
shú zhī jìn rén jìng   dàn hán jiā chí yǐng yáo qīng fēng   lín guāng dàn xīn
zhī fāng cǎo   wàng shì shì wèi guī lái   liáo wèi yàn