题浮光丘家山寺

宋代 王之道
古寺钟鸣漏向残,马嘶人起束征鞍。 曈曚半弄阴晴日,栗烈初迎小大寒。 溪水断流寒冻合,野田飞烧晓霜乾。 嗟予老踏浮光路,陟岵怀亲眼欲酸。
zhōng míng lòu xiàng cán   rén shù zhēng ān
tóng méng bàn nòng yīn qíng   liè chū yíng xiǎo hán
shuǐ duàn liú hán dòng   tián fēi shāo xiǎo shuāng qián
jiē lǎo guāng   zhì huái 怀 qīn yǎn suān