题范启东所藏俞汉远云山图

明代 杨士奇
会稽俞生富天趣,笔法传得高房山。白云滉瀁生空谷,危峰飞出青冥间。 灌木青葱俯溪曲,溪面沉沉湛寒玉。超然肥遁者谁子,深结茅斋擅幽独。 人间嘉景何处无,何必远求衡与庐。白头尘累苦羁绊,我念林栖增郁纡。 吁嗟俞生此遗迹,俞范昔年交莫逆。知是看图重故人,不但溪光与山色。
kuài shēng tiān   chuán gāo fáng shān bái yún huàng yàng shēng kōng wēi   fēng fēi chū qīng míng jiān    
guàn qīng cōng   miàn chén chén zhàn hán chāo rán féi dùn zhě shuí shēn   jié máo zhāi shàn yōu    
rén jiān jiā jǐng chǔ   yuǎn qiú héng bái tóu chén lèi bàn   niàn lín zēng    
jiē shēng   fàn nián jiāo zhī shì kàn zhòng rén   dàn guāng shān