题方武成诗草

宋代 刘克庄
性僻爱诗如至宝,借君诗卷百回看。 吟来体犯诸家少,改定人移一字难。 束瀑为题犹夭矫,吞山入句尚苍寒。 嗟余老钝资磨琢,安得同衾语夜阑。
xìng ài shī zhì bǎo   jiè jūn shī juàn bǎi huí kàn
yín lái fàn zhū jiā shǎo   gǎi dìng rén nán
shù wèi yóu yāo jiǎo   tūn shān shàng cāng hán
jiē lǎo dùn zhuó   ān tóng qīn lán