题方道人壶□诗

明代 王泽
仙城芙蓉青匝溪,郁萧琼馆开浮黎。 飞甍仰空不可跻,青壁直上缘金梯。 仙人星冠紫霞服,万□不死中冥栖。 山中芝田春雨熟,绿叶如掌人参齐。 君曾学仙炼仙骨,丹经夜读灯燃藜。 华星荣荧云月澹,桂树露湿青鸾啼。 东来却访赤松子,溪上白石犹眠羝。 仙人为惜别意远,水墨写尽仍笺题。 仙山本似玉壶好,别□天地无端倪。 只愁洞口缘烟满,咫尺春涧桃花迷。 君今东游几千日,青□已涴人间泥。 岂无黄精扫白发,落日易接红尘低。 每从画里见山水,但觉扰扰随醯鸡。 山中仙人定相忆,每鹤颇寄书来迟。 归时为问守鼎虎,药□分我才刀圭。
xiān chéng róng qīng   xiāo qióng guǎn kāi  
fēi méng yǎng kōng   qīng zhí shàng yuán jīn  
xiān rén xīng guān xiá   wàn   zhōng míng  
shān zhōng zhī tián chūn shú   绿 zhǎng rén shēn  
jūn céng xué xiān liàn xiān   dān jīng dēng rán  
huá xīng róng yíng yún yuè dàn   guì shù shī 湿 qīng luán  
dōng lái què fǎng 访 chì sōng   shàng bái shí yóu mián  
xiān rén wéi bié yuǎn   shuǐ xiě jǐn réng jiān  
xiān shān běn shì hǎo   bié   tiān duān  
zhǐ chóu dòng kǒu yuán yān mǎn   zhǐ chǐ chūn jiàn táo huā  
jūn jīn dōng yóu qiān   qīng   rén jiān  
huáng jīng sǎo bái   luò jiē hóng chén  
měi cóng huà jiàn shān shuǐ   dàn jué rǎo rǎo suí  
shān zhōng xiān rén dìng xiāng   měi shū lái chí  
guī shí wéi wèn shǒu dǐng   yào   fēn cái dāo guī