题法华山天衣寺

唐代 元稹
马踏红尘古塞平,出门谁不为功名。到头争似栖禅客,林下无言过一生。
hóng chén sāi píng   chū mén shuí wéi gōng míng dào tóu zhēng chán   lín xià yán guò shēng