剃发

唐代 齐己
金刀闪冷光,一剃一清凉。未免随朝夕,依前长雪霜。 夏林欹石腻,春涧水泉香。向老凋疏尽,寒天不出房。
jīn dāo shǎn lěng guāng   qīng liáng wèi miǎn suí zhāo   qián zhǎng xuě shuāng
xià lín shí   chūn jiàn shuǐ quán xiāng xiàng lǎo diāo shū jǐn   hán tiān chū fáng