铁拄杖(并叙)

宋代 苏轼
柳真龄字安期,闽人也。 家宝一铁拄杖,如ω栗木,牙节宛转天成,中空有簧,行辄微响。 柳云得之浙中,相传王审知以遗钱镠,镠以赐一僧。 柳偶得之以遗余,作此诗谢之。 柳公手中黑蛇滑,千年老根生乳节。 忽闻铿然爪甲声,四坐惊顾知是铁。 含簧腹中细泉语,迸火石上飞星裂。 公言此物老有神,自昔闽王饷吴越。 不知流落几人手,坐看变灭如春雪。 忽然赠我意安在,两脚未许甘衰歇。 便寻辙迹访崆峒,径渡洞庭探禹穴。 披榛觅药采芝菌,刺虎鏦蛟擉蛇蝎。 会教化作两钱锥,归来见公未华发。 问我铁君无恙否,取出摩挲向公说。
liǔ zhēn líng ān   mǐn rén  
jiā bǎo tiě zhǔ zhàng     ω   jié wǎn zhuǎn tiān chéng   zhōng kōng yǒu huáng   xíng zhé wēi xiǎng  
liǔ yún zhī zhè zhōng   xiāng chuán wáng shěn zhī qián liú   liú sēng  
liǔ ǒu zhī   zuò shī xiè zhī  
liǔ gōng shǒu zhōng hēi shé huá   qiān nián lǎo gēn shēng jié  
wén kēng rán zhǎo jiǎ shēng   zuò jīng zhī shì tiě  
hán huáng zhōng quán   bèng huǒ shí shàng fēi xīng liè  
gōng yán lǎo yǒu shén   mǐn wáng xiǎng yuè  
zhī liú luò rén shǒu   zuò kàn biàn miè chūn xuě  
rán zèng ān zài   liǎng jiǎo wèi gān shuāi xiē  
biàn 便 xún zhé fǎng 访 kōng tóng   jìng dòng tíng tàn xué  
zhēn yào cǎi zhī jūn   cōng jiāo chuò shé xiē  
huì jiào huà zuò liǎng qián zhuī   guī lái jiàn gōng wèi huá  
wèn tiě jūn yàng fǒu   chū xiàng gōng shuō