铁堂峡

唐代 杜甫
山风吹游子,缥缈乘险绝。峡形藏堂隍,壁色立积铁。 径摩穹苍蟠,石与厚地裂。修纤无垠竹,嵌空太始雪。 威迟哀壑底,徒旅惨不悦。水寒长冰横,我马骨正折。 生涯抵弧矢,盗贼殊未灭。飘蓬逾三年,回首肝肺热。
shān fēng chuī yóu   piāo miǎo chéng xiǎn jué xiá xíng cáng táng huáng   tiě
jìng qióng cāng pán   shí hòu liè xiū xiān yín zhú   qiàn kōng tài shǐ xuě
wēi chí āi   cǎn yuè shuǐ hán zhǎng bīng héng   zhèng zhé
shēng shǐ   dào zéi shū wèi miè piāo péng sān nián   huí shǒu gān fèi