铁树
閒从大冶识灵根,荏苒柔柯百鍊身。冷面铸来成直性,顽心销尽过芳春。
凌霄好似金辞矿,蘸水还同剑跃津。我亦不材如散木,铮铮空自对时人。
xián
閒
cóng
从
dà
大
yě
冶
shí
识
líng
灵
gēn
根
,
rěn
荏
rǎn
苒
róu
柔
kē
柯
bǎi
百
liàn
鍊
shēn
身
lěng
。
miàn
冷
zhù
面
lái
铸
chéng
来
zhí
成
xìng
直
wán
性
,
xīn
顽
xiāo
心
jǐn
销
guò
尽
fāng
过
chūn
芳
春
。
líng
凌
xiāo
霄
hǎo
好
sì
似
jīn
金
cí
辞
kuàng
矿
,
zhàn
蘸
shuǐ
水
hái
还
tóng
同
jiàn
剑
yuè
跃
jīn
津
wǒ
。
yì
我
bù
亦
cái
不
rú
材
sàn
如
mù
散
zhēng
木
,
zhēng
铮
kōng
铮
zì
空
duì
自
shí
对
rén
时
人
。