题独秀山

宋代 沈晦
老鹤下遥天,昂昂在林表。霜毛临野人,逸气秋天杳。 矫矫颜始安,不受冠带绕。清真自嵇阮,一醉万事了。 读书空谷中,生刍白驹皎。长哦五君咏,极目送飞鸟。
lǎo xià yáo tiān   áng áng zài lín biǎo shuāng máo lín rén   qiū tiān yǎo
jiǎo jiǎo yán shǐ ān   shòu guàn dài rào qīng zhēn ruǎn   zuì wàn shì le
shū kōng zhōng   shēng chú bái jiǎo zhǎng ó jūn yǒng   sòng fēi niǎo