题杜氏匏瓜亭

宋代 王义山
道包众妙起经纶,粒粟中藏天地仁。 五石匏徒夸彼大,一瓢饮有乐之真。 从来硕果存生意,吾岂匏瓜系此身。 文穆此心唯念旧,还能续得馑亭春。
dào bāo zhòng miào jīng lún   zhōng cáng tiān rén  
dàn páo kuā   piáo yǐn yǒu zhī zhēn  
cóng lái shuò guǒ cún shēng   páo guā shēn  
wén xīn wéi niàn jiù   hái néng jǐn tíng chūn