题独乐园

宋代 宗泽
范公之乐后天下,维师温公乃独乐。 二老致意出处间,殊涂同归两不恶。 鄙夫杖藜访公隐,步无石砌登无阁。 堂卑不受有美夺,地僻宁遭景华拓。 始知前辈稽古力,晏子萧何非妄作。 细读隶碑增慷慨,端正似之甘再拜。 种药作畦医国手,浇花成林膏泽大。 见山台上飞嵩高,高山仰止如公在。
fàn gōng zhī hòu tiān xià   wéi shī wēn gōng nǎi
èr lǎo zhì chū chù jiān   shū tóng guī liǎng è
zhàng fǎng 访 gōng yǐn   shí dēng
táng bēi shòu yǒu měi duó   níng zāo jǐng huá tuò
shǐ zhī qián bèi   yàn xiāo fēi wàng zuò
bēi zēng kāng kǎi   duān zhèng shì zhī gān zài bài
zhǒng yào zuò guó shǒu   jiāo huā chéng lín gào
jiàn shān tái shàng fēi sōng gāo   gāo shān yǎng zhǐ gōng zài