题读碑图

宋代 刘克庄
二人共读道旁碑,一敏一钝天赋之。 敏者过目跃骑去,钝者停鞭方凝思。 哀哉德祖丹颈祸,伏于柏喈黄绢辞。 古人服善有公是,回也知十赐知二。 圣师笑曰女弗如,未闻端木惎颜氏。 鸣呼向使颜氏逢若人,未知何地堪容身。
èr rén gòng dào páng bēi   mǐn dùn tiān zhī
mǐn zhě guò yuè   dùn zhě tíng biān fāng níng
āi zāi dān jǐng huò   bǎi jiē huáng juàn
rén shàn yǒu gōng shì   huí zhī shí zhī èr
shèng shī xiào yuē   wèi wén duān yán shì
míng xiàng shǐ 使 yán shì féng ruò rén   wèi zhī kān róng shēn