题窦伯山小隐诗六首 其六

唐代 王质
秋草空繁不识名,秋蒲虽脱尚能声。君行爱护青鞋底,行到山空恐路生。
qiū cǎo kōng fán shí míng   qiū suī tuō shàng néng shēng jūn xíng ài qīng xié   xíng dào shān kōng kǒng shēng