题董源寒林重江图

元代 贝琼
天下画师无董源,学者纷纷工水石。 云山万里出巴陵,白首淮南见真迹。 乱石平坡净无土,松根裂石蟠龙虎。 偃盖千年饱雪霜,深林六月藏风雨。 江上村墟何处入,浮空远黛蛾眉湿。 渔人日暮各已归,小舟如凫落潮急。 我昔西清尝看画,南唐此本千金价。 坐移绝境在云间,月出霜猿啼后夜。 薄游未挂吴淞帆,令我一夕思江南。 安得买田筑室幽绝境,开窗日日分晴岚。
tiān xià huà shī dǒng yuán   xué zhě fēn fēn gōng shuǐ shí
yún shān wàn chū líng   bái shǒu huái nán jiàn zhēn
luàn shí píng jìng   sōng gēn liè shí pán lóng
yǎn gài qiān nián bǎo xuě shuāng   shēn lín liù yuè cáng fēng
jiāng shàng cūn chǔ   kōng yuǎn dài é méi shī 湿
rén guī   xiǎo zhōu luò cháo
西 qīng cháng kàn huà   nán táng běn qiān jīn jià
zuò jué jìng zài yún jiān   yuè chū shuāng yuán hòu
báo yóu wèi guà sōng fān   lìng jiāng nán
ān mǎi tián zhù shì yōu jué jìng   kāi chuāng fēn qíng lán