题东轩二首 其一

清代 黄锡朋
不知吾室陋,静寄便为安。早与世情远,况逢春梦残。 读书能却病,得意每忘餐。荆棘蔽天地,伤心行路难。
zhī shì lòu   jìng biàn 便 wèi ān zǎo shì qíng yuǎn   kuàng féng chūn mèng cán
shū néng què bìng   měi wàng cān jīng tiān   shāng xīn xíng nán