题东武丘寺六韵

唐代 白居易
香刹看非远,祇园入始深。龙蟠松矫矫,玉立竹森森。 怪石千僧坐,灵池一剑沉。海当亭两面,山在寺中心。 酒熟凭花劝,诗成倩鸟吟。寄言轩冕客,此地好抽簪。
xiāng shā kàn fēi yuǎn   yuán shǐ shēn lóng pán sōng jiǎo jiǎo   zhú sēn sēn
guài shí qiān sēng zuò   líng chí jiàn chén hǎi dāng tíng liǎng miàn   shān zài zhōng xīn
jiǔ shú píng huā quàn   shī chéng qiàn niǎo yín yán xuān miǎn   hǎo chōu zān