题东山玩月图

元代 黄庚
斜阳红尽暮云碧,一片天光涵水色。 海涛拥出烂银盘,千里婵娟共今夕。 主人邻客登东山,踏碎寒光看秋液。 星河倒景浸空明,露华溥玉夜气清。 冯夷激水水欲立,海若辟易天吴惊。 孤舟卷帆泊烟屿,古木撼壑生秋声。 恁高人在金鳌背,间看潮生烟渚外。 老龙翻海云气寒,长鲸卷雪浪花碎, 茫茫万顷沧浪中,屹立孤峰锁苍翠。 山巅扫石罗樽罍,宾主传杯不放杯。 骚客掀髯赋诗去,山童踏月携琴来。 剧谈浩饮不知醉,仰天大笑欢颜开。 倒著接罗欲起舞,乾坤清气入肺腑。 天边风月空四时,眼底江山自千古。 谢安蹑屐游东山,袁宏登舟宴牛渚。 庾亮南楼今在不,坡仙赤壁知何许。 满眼往事转头空,千年人物俱尘土。 人生光影若湍流,霜痕易点双鬓秋。 胸中勿着尘俗事,眉间休锁名利愁。 我辈适意在行乐,古人所以秉烛游。 月山追忆旧游地,尽写风烟入缣素。 我来见画如见景,想像高唐犹可赋。 诸君后会应可期,云萍合散今何之。 安得扁舟澉川去,日与杖履相追随。 登山把酒醉明月,共看此画歌此诗。
xié yáng hóng jǐn yún   piàn tiān guāng hán shuǐ  
hǎi tāo yōng chū làn yín pán   qiān chán juān gòng jīn  
zhǔ rén lín dēng dōng shān   suì hán guāng kàn qiū  
xīng dǎo jǐng jìn kōng míng   huá qīng  
féng shuǐ shuǐ   hǎi ruò tiān jīng  
zhōu juǎn fān yān 屿   hàn shēng qiū shēng  
nèn gāo rén zài jīn áo bèi   jiān kàn cháo shēng yān zhǔ wài  
lǎo lóng fān hǎi yún hán   cháng jīng juǎn xuě làng huā suì  
máng máng wàn qǐng cāng làng zhōng   fēng suǒ cāng cuì  
shān diān sǎo shí luó zūn léi   bīn zhǔ chuán bēi fàng bēi  
sāo xiān rán shī   shān tóng yuè xié qín lái  
tán hào yǐn zhī zuì   yǎng tiān xiào huān yán kāi  
dào zhù jiē luó   qián kūn qīng fèi  
tiān biān fēng yuè kōng shí   yǎn jiāng shān qiān  
xiè ān niè yóu dōng shān   yuán hóng dēng zhōu yàn niú zhǔ  
liàng nán lóu jīn zài   xiān chì zhī  
mǎn yǎn wǎng shì zhuǎn tóu kōng   qiān nián rén chén  
rén shēng guāng yǐng ruò tuān liú   shuāng hén diǎn shuāng bìn qiū  
xiōng zhōng zhe chén shì   méi jiān xiū suǒ míng chóu  
bèi shì zài háng   rén suǒ bǐng zhú yóu  
yuè shān zhuī jiù yóu   jǐn xiě fēng yān jiān  
lái jiàn huà jiàn jǐng   xiǎng xiàng gāo táng yóu  
zhū jūn hòu huì yīng   yún píng sàn jīn zhī  
ān piān zhōu gǎn chuān   zhàng xiāng zhuī suí  
dēng shān jiǔ zuì míng yuè   gòng kàn huà shī