题东兰若

唐代 灵一
上人禅室路裴回,万木清阴向日开。寒竹影侵行径石, 秋风声入诵经台。闲云不系从舒卷,狎鸟无机任往来。 更惜片阳谈妙理,归时莫待暝钟催。
shàng rén chán shì péi huí   wàn qīng yīn xiàng kāi hán zhú yǐng qīn xíng jìng shí  
qiū fēng shēng sòng jīng tái xián yún cóng shū juàn   xiá niǎo rèn wǎng lái
gèng piàn yáng tán miào   guī shí dài míng zhōng cuī