题丁御史同年墨竹走笔长句

明代 李东阳
浙江之东县新昌,乃在千岩万壑之中央。 侧身重足恐无路,五步一涧十步冈。 君家茅堂此卜筑,白石丛抱青璟勣。 西接林薄南通塘,低者出地高出墙。 江南此物贱如草,买种不费锸与筐。 野生石迸小如指,一夜风吹还尺强。 烟锄雨栉岁屡改,旧叶换尽新梢长。 青苔白石净如扫,吴甿越罗生雪霜。 脱巾箕踞坐其下,野叟林夫相与狂。 吹洞箫,飞羽觞,鸣玉琴,舞《霓裳》,阴风飒飒左右至 ,耳热不受秋山凉。 醉中恍惚无定所,颠倒万籁随宫商。 忽如壮士入沙场,铁骑夜蹙阴山疆。 不闻鼓角动,但见矛戟森开张。 忽如仙人来帝傍,翠环金节声锵锵。 不闻鸾鹤叫,但见云中双凤凰,蛟龙起舞鬼陆梁。 复如扁舟渡潇湘,九疑山前鹧鹄泣,二女闻之双断肠。 是时骚人醉半醒,孤棹万里回沧浪。 十年宦游隔江海,此兴落落何由偿。 深知良工心独苦,爱画不减青琳琅。 往时王孟端,近者夏太常。 二公之画世所藏,此物胡为在君堂?君心自有百炼刚,见 此意气俱飞扬。 乌台退食宴佳客,看竹不碍肩舆郎。 我当携琴载双鹤,坐子林间青石床。
zhè jiāng zhī dōng xiàn xīn chāng   nǎi zài qiān yán wàn zhī zhōng yāng  
shēn zhòng kǒng   jiàn shí gāng  
jūn jiā máo táng zhù   bái shí cóng bào qīng jǐng  
西 jiē lín nán tōng táng   zhě chū gāo chū qiáng  
jiāng nán jiàn cǎo   mǎi zhǒng fèi chā kuāng  
shēng shí bèng xiǎo zhǐ   fēng chuī hái chǐ qiáng  
yān chú zhì suì gǎi   jiù huàn jǐn xīn shāo cháng  
qīng tái bái shí jìng sǎo   méng yuè luó shēng xuě shuāng  
tuō jīn zuò xià   sǒu lín xiāng kuáng  
chuī dòng xiāo   fēi shāng   míng qín   cháng yīn fēng   zuǒ yòu zhì    
  ěr shòu qiū shān liáng  
zuì zhōng huǎng dìng suǒ   diān dào wàn lài suí gōng shāng  
zhuàng shì shā chǎng   tiě yīn shān jiāng  
wén jiǎo dòng   dàn jiàn máo sēn kāi zhāng  
xiān rén lái bàng   cuì huán jīn jié shēng qiāng qiāng  
wén luán jiào   dàn jiàn yún zhōng shuāng fèng huáng   jiāo lóng guǐ liáng  
piān zhōu xiāo xiāng   jiǔ shān qián zhè   èr wén zhī shuāng duàn cháng  
shì shí sāo rén zuì bàn xǐng   zhào wàn huí cāng làng  
shí nián huàn yóu jiāng hǎi   xīng luò luò yóu cháng  
shēn zhī liáng gōng xīn   ài huà jiǎn qīng lín láng  
wǎng shí wáng mèng duān   jìn zhě xià tài cháng  
èr gōng zhī huà shì suǒ cáng   wéi zài jūn táng   jūn xīn yǒu bǎi liàn gāng   jiàn
fēi yáng  
tái tuì 退 shí yàn jiā   kàn zhú ài jiān láng  
dāng xié qín zài shuāng   zuò zi lín jiān qīng shí chuáng