题丁克恭临清轩

明代 郑瑛
太湖之东水拍天,鲛人结室龙为渊。丁生胡为独嗜此,清兴直欲窥无边。 洲头高搆淩虚起,春风淡荡吹香芷。不异幽人水竹居,还同处士柴桑里。 有时怀术出吴中,藜杖看山日几重。云外经时多马迹,花间坐处即仙踪。 羡君爱山仍爱水,醉来扫向丹青里。戏墨与人不索钱,临流更结湖中意。 湖中意,清且长,嗟予此乐亦不忘。归将载得湖上月,为尔鼓枻歌沧浪。
tài zhī dōng shuǐ pāi tiān   jiāo rén jié shì lóng wèi yuān dīng shēng wéi shì qīng   xīng zhí kuī biān    
zhōu tóu gāo gòu líng   chūn fēng dàn dàng chuī xiāng zhǐ yōu rén shuǐ zhú hái   tóng chǔ shì chái sāng    
yǒu shí huái 怀 shù chū zhōng   zhàng kàn shān zhòng yún wài jīng shí duō huā   jiān zuò chù xiān zōng    
xiàn jūn ài shān réng ài shuǐ   zuì lái sǎo xiàng dān qīng rén suǒ qián lín   liú gèng jié zhōng    
zhōng   qīng qiě zhǎng   jiē wàng guī jiāng zài shàng yuè wéi   ěr cāng làng