题定光寺

宋代 黄公度
为怜山色好,百里赴幽期。 叠嶂生寒早,修林出日迟。 年华空晼晚,时事竟艰危。 咫尺故园在,题诗有所思。
wèi lián shān hǎo   bǎi yōu  
dié zhàng shēng hán zǎo   xiū lín chū chí  
nián huá kōng wǎn wǎn   shí shì jìng jiān wēi  
zhǐ chǐ yuán zài   shī yǒu suǒ