题滇藩宫怡云

清代 戴亨
大璞不畏戕,遂尔成奇珍。男儿顺逆不中变,始能涉世称完人。 山左孝廉宫怡云,挟策万里官南滇。循声屡著屡迁擢,天家重赖为屏藩。 钧陶万姓甫三载,颂声尸祝将千年。那知泸水出妖蜮,能使阴晴变朝夕。 含沙吐气生毒霪,潜身射人人不测。炎天呼吸成严冬,当之草木凋青葱。 我公植身如古柏,根蟠厚地枝撑空。独能历险不受剥,长留黛色参苍穹。 归来对镜须眉白,荏苒行年已七十。回首荣枯境屡更,持身终始无改易。 黄生为写七柏图,状君坚节生年符。丹穴鸳雏受密荫,老干中有神灵扶。 从兹日月任流转,亭亭屹立高山隅。
wèi qiāng   suì ěr chéng zhēn nán ér shùn zhōng biàn   shǐ néng shè shì chēng wán rén
shān zuǒ xiào lián gōng yún   jiā wàn guān nán diān xún shēng zhù qiān zhuó   tiān jie zhòng lài wèi píng fān
jūn táo wàn xìng sān zài   sòng shēng shī zhù jiāng qiān nián zhī shuǐ chū yāo   néng shǐ 使 yīn qíng biàn zhāo
hán shā shēng yín   qián shēn shè rén rén yán tiān chéng yán dōng   dāng zhī cǎo diāo qīng cōng
gōng zhí shēn bǎi   gēn pán hòu zhī chēng kōng néng xiǎn shòu   zhǎng liú dài cān cāng qióng
guī lái duì jìng méi bái   rěn rǎn xíng nián shí huí shǒu róng jìng gèng   chí shēn zhōng shǐ gǎi
huáng shēng wèi xiě bǎi   zhuàng jūn jiān jié shēng nián dān xué yuān chú shòu yīn   lǎo gàn zhōng yǒu shén líng
cóng yuè rèn liú zhuǎn   tíng tíng gāo shān