题德章山郭养源墨竹

宋代 王之道
胸次富盘错,笔端妙苍翠。 霜枝岂人为。烟叶有生意。 与可骨已朽,此法谁复嗣。 伟哉寻丈姿,绰有万心势。
xiōng pán cuò   duān miào cāng cuì
shuāng zhī rén wéi yān yǒu shēng
xiǔ   shuí
wěi zāi xún zhàng 姿   chuò yǒu wàn xīn shì