题大石联句卷后

明代 王世贞
吴中大石一片石,岝崿穹窿俱辟易。芙蓉夕照千丈红,明镜朝吞五湖碧。 学士词场老供奉,四子讲德皆其匹。苦吟石鼎听蝇似,豪气城南斗鸡敌。 欲将八百骊珠颗,夺取三千龙剑色。李甡太仆北海后,此书谓得兰亭脉。 题押人人满骞亚,褒评字字袁昂直。钱郎画手真自好,三尺生绡拔山力。 已令中郎见典刑,不作无盐难饰画。问谁购者复谁氏,凌君夙抱临池癖。 掣得吴兴白练裙,换来昙壤黄庭迹。我歌此卷一相赠,前辈风流宛如识。 若到君乡莫轻展,恐压岘山游不得。
zhōng shí piàn shí   zuò è 崿 qióng lóng 窿 róng zhào qiān zhàng hóng míng   jìng cháo tūn    
xué shì chǎng lǎo gòng fèng   jiǎng jiē yín shí dǐng tīng yíng shì háo   chéng nán dòu    
jiāng bǎi zhū   duó sān qiān lóng jiàn shēn tài běi hǎi hòu   shū wèi lán tíng mài    
rén rén mǎn qiān   bāo píng yuán áng zhí qián láng huà shǒu zhēn hào sān   chǐ shēng xiāo shān    
lìng zhōng láng jiàn diǎn xíng   zuò yán nán shì huà wèn shuí gòu zhě shuí shì líng   jūn bào lín chí    
chè xīng bái liàn qún   huàn lái tán rǎng huáng tíng juǎn xiāng zèng qián   bèi fēng liú wǎn shí    
ruò dào jūn xiāng qīng zhǎn   kǒng xiàn shān yóu