题道宗上人十韵

唐代 白居易
如来说偈赞,菩萨著论议。是故宗律师,以诗为佛事。 一音无差别,四句有诠次。欲使第一流,皆知不二义。 精洁沾戒体,闲淡藏禅味。从容恣语言,缥缈离文字。 旁延邦国彦,上达王公贵。先以诗句牵,后令入佛智。 人多爱师句,我独知师意。不似休上人,空多碧云思。
lái shuō zàn   zhù lùn shì zōng shī   shī wèi shì
yīn chā bié   yǒu quán shǐ 使 liú   jiē zhī èr
jīng jié zhān jiè   xián dàn cáng chán wèi cóng róng yán   piāo miǎo wén
páng yán bāng guó yàn   shàng wáng gōng guì xiān shī qiān   hòu lìng zhì
rén duō ài shī   zhī shī shì xiū shàng rén   kōng duō yún