题道院壁

唐代 牟融
山中旧宅四无邻,草净云和迥绝尘。神枣胡麻能饭客, 桃花流水荫通津。星坛火伏烟霞暝,林壑春香鸟雀驯。 若使凡缘终可脱,也应从此度闲身。
shān zhōng jiù zhái lín   cǎo jìng yún jiǒng jué chén shén zǎo néng fàn  
táo huā liú shuǐ yīn tōng jīn xīng tán huǒ yān xiá míng   lín chūn xiāng niǎo què xùn
ruò shǐ 使 fán yuán zhōng tuō   yìng cóng xián shēn