题道士潇碧

宋代 姚勉
此君苍苍谁手植,万个琅玕列如戟。 翠寒绿净不可唾,一片化作潇湘碧。 堂中有人有诗癖,日坐清阴听玉击。 岩廊舜正南风琴,不作江边泪斑滴。
jūn cāng cāng shuí shǒu zhí   wàn láng gān liè  
cuì hán 绿 jìng tuò   piàn huà zuò xiāo xiāng  
táng zhōng yǒu rén yǒu shī   zuò qīng yīn tīng  
yán láng shùn zhèng nán fēng qín   zuò jiāng biān lèi bān