题丹枢先生草庵

宋代 白玉蟾
数朵奇峰如削玉,一溪秋水生寒绿。 幸有白云深处茅,更兼明月坛前竹。 诛茅伐竹结蘧庐,现成山水可樵渔。 随缘随分山中住,收拾摩尼如意珠。 草庐道人贫彻骨,一庐潇洒空无物。 身中有宝不求人,价大难酬不拈出。 朝朝暮暮了身心,山自开花鸟自吟。 未见桑田成海水,夕阳几度锁平林。 住此草庐无别术,终日凝神惟兀兀。 不是十洲三岛仙。亦非阆苑蓬莱客。 是个逍遥无事人,庐中涵蓄一壶春。 窗前明月千年影,枕上清风万劫声。 庐内主人那个是,古今占断清闲地。 忽然洗面摸得鼻,不饮不食亦不寐。 庐空人去烟濛濛,白鹤呼云满碧空。 一瞻元始天尊面,处处为庐处处同。 有个草庐不复小,此是虚空那一竅。 顶头不挂一茎茅,万象森罗为拱斗。 劫火洞然毫末尽,此庐不坏人如旧。
shù duǒ fēng xuē   qiū shuǐ shēng hán 绿  
xìng yǒu bái yún shēn chù máo   gēng jiān míng yuè tán qián zhú  
zhū máo zhú jié   xiàn chéng shān shuǐ qiáo  
suí yuán suí fēn shān zhōng zhù   shōu shí zhū  
cǎo dào rén pín chè   xiāo kōng  
shēn zhōng yǒu bǎo qiú rén   jià nàn chóu niān chū  
zhāo zhāo le shēn xīn   shān kāi huā niǎo yín  
wèi jiàn sāng tián chéng hǎi shuǐ   yáng suǒ píng lín  
zhù cǎo bié shù   zhōng níng shén wéi  
shì shí zhōu sān dǎo xiān fēi làng yuàn péng lái    
shì xiāo yáo shì rén   zhōng hán chūn  
chuāng qián míng yuè qiān nián yǐng   zhěn shàng qīng fēng wàn jié shēng  
nèi zhǔ rén shì   jīn zhàn duàn qīng xián  
rán miàn   yǐn shí mèi  
kōng rén yān méng méng   bái yún mǎn kōng  
zhān yuán shǐ tiān zūn miàn   chù chù wèi chù chù tóng  
yǒu cǎo xiǎo   shì kōng qiào  
dǐng tóu guà jīng máo   wàn xiàng sēn luó wèi gǒng dòu  
jié huǒ dòng rán háo jǐn   huài rén jiù