题翠竹芙蓉

明代 释宗泐
眼前清丽是秋光,翠竹疏疏映拒霜。王母燕归风露冷,碧云影里淡红妆。
yǎn qián qīng shì qiū guāng   cuì zhú shū shū yìng shuāng wáng yàn guī fēng lěng   yún yǐng dàn hóng zhuāng