题崔端公园林

唐代 李端
上士爱清辉,开门向翠微。抱琴看鹤去,枕石待云归。 野坐苔生席,高眠竹挂衣。旧山东望远,惆怅暮花飞。
shàng shì ài qīng huī   kāi mén xiàng cuì wēi bào qín kàn   zhěn shí dài yún guī
zuò tái shēng   gāo mián zhú guà jiù shān dōng wàng yuǎn   chóu chàng huā fēi