题从叔园林

唐代 吕温
阮宅闲园暮,窗中见树阴。樵歌依野草,僧语过长林。 鸟向花间井,人弹竹里琴。自嫌身未老,已有住山心。
ruǎn zhái xián yuán   chuāng zhōng jiàn shù yīn qiáo cǎo   sēng guò cháng lín
niǎo xiàng huā jiān jǐng   rén dàn zhú qín xián shēn wèi lǎo   yǒu zhù shān xīn