题从叔述灵岩山壁

唐代 孟郊
换却世上心,独起山中情。露衣凉且鲜,云策高复轻。 喜见夏日来,变为松景清。每将逍遥听,不厌飕飗声。 远念尘末宗,未疏俗间名。桂枝妄举手,萍路空劳生。 仰谢开净弦,相招时一鸣。
huàn què shì shàng xīn   shān zhōng qíng liáng qiě xiān   yún gāo qīng
jiàn xià lái   biàn wéi sōng jǐng qīng měi jiāng xiāo yáo tīng   yàn sōu liú shēng
yuǎn niàn chén zōng   wèi shū jiān míng guì zhī wàng shǒu   píng kōng láo shēng
yǎng xiè kāi jìng xián   xiāng zhāo shí míng