题滁州醉翁亭

宋代 欧阳修
四十未为老,醉翁偶题篇。 醉中遗万物,岂复记吾年。 但爱亭下水,来从乱峰间。 声如自空落,泻向两檐前。 流入岩下溪,幽泉助涓涓。 响不乱入语,其清非管弦。 岂不美丝竹,丝竹不胜繁。 所以屡携酒,远步就潺湲。 野鸟窥我醉,溪云留我眠。 山花徒能笑,不解与我言。 惟有岩风来,吹我还醒然。
shí wèi wèi lǎo   zuì wēng ǒu piān
zuì zhōng wàn   nián
dàn ài tíng xià shuǐ   lái cóng luàn fēng jiān
shēng kōng luò   xiè xiàng liǎng yán qián
liú yán xià   yōu quán zhù juān juān
xiǎng luàn   qīng fēi guǎn xián
měi zhú   zhú shèng fán
suǒ xié jiǔ   yuǎn jiù chán yuán
niǎo kuī zuì   yún liú mián
shān huā néng xiào   jiě yán
wéi yǒu yán fēng lái   chuī hái xǐng rán