题春晴会饮分得石字韵

宋代 朱晞颜
江亭枕烦嚣,积雨断行客。奔流疾征驶,浮鹢散沙碛。 我虞课计虚,愁坐意转剧。凭谁排云手,为拯阳乌厄。 兹晨天破悭,初日下林隙。波摇金破碎,花委锦堆积。 岂无行乐心,苔径妨醉策。小人居近市,朝夕谋有益。 拥彗过高轩,门巷多辙迹。殷勤接杯酒,谈谐慰离索。 侧闻埙篪音,远胜瓦釜百。共称会面难,此日良可惜。 乃知朋游欢,讲解资丽泽。北里足笙竽,门阑溢春色。 列屋贮娇妍,黛绿仍粉白。平生浮华姿,许史久通籍。 丈夫各有志,重宝匪金璧。嗟余晚闻道,无行可干泽。 朱墨手自操,豚鱼争寸尺。终当老清颍,投竿坐矶石。
jiāng tíng zhěn fán xiāo   duàn háng bēn liú zhēng shǐ   sǎn shā    
  chóu zuò zhuǎn píng shuí pái yún shǒu wèi   zhěng yáng è    
chén tiān qiān   chū xià lín yáo jīn suì huā   wěi jǐn duī    
xíng xīn   tái jìng fáng zuì xiǎo rén jìn shì zhāo   móu yǒu    
yōng huì guò gāo xuān   mén xiàng duō zhé yīn qín jiē bēi jiǔ tán   xié wèi suǒ    
wén xūn chí yīn   yuǎn shèng bǎi gòng chēng huì miàn nán   liáng    
nǎi zhī péng yóu huān   jiǎng jiě běi shēng mén   lán chūn    
liè zhù jiāo yán   dài 绿 réng fěn bái píng shēng huá 姿   shǐ jiǔ tōng    
zhàng yǒu zhì   zhòng bǎo fěi jīn jiē wǎn wén dào   xíng gàn    
zhū shǒu cāo   tún zhēng cùn chǐ zhōng dāng lǎo qīng yǐng tóu   gān zuò 竿 shí