题陈正字林亭

唐代 李咸用
晓烟轻翠拂帘飞,黄叶飘零弄所思。正是低摧吾道日, 不堪惆怅异乡时。家林蛇豕方群起,宫沼龟龙未有期。 赖有平原怜贱子,满亭山色惜吟诗。
xiǎo yān qīng cuì lián fēi   huáng piāo líng nòng suǒ zhèng shì cuī dào  
kān chóu chàng xiāng shí jiā lín shé shǐ fāng qún   gōng zhǎo guī lóng wèi yǒu
lài yǒu píng yuán lián jiàn   mǎn tíng shān yín shī