题陈宪山水

明代 杨士奇
乔林远人境,山水满幽庭。薰风昼南来,嘤鸣清可听。 居贞守恬寂,聊自颐性灵。杳杳清冥上,谁见少微星。
qiáo lín yuǎn rén jìng   shān shuǐ mǎn yōu tíng xūn fēng zhòu nán lái   yīng míng qīng tīng
zhēn shǒu tián   liáo xìng líng yǎo yǎo qīng míng shàng   shuí jiàn shǎo wēi xīng