题尘外亭

宋代 洪皓
千岁归来化鹤仙,作亭犹是旧山川。 登临迥出红法外,笑傲仍居碧海边。 坐想三清元不远,回观五浊祗堪怜。 鹏抟九万吾何羡,安用蒙庄第一篇。
qiān suì guī lái huà xiān   zuò tíng yóu shì jiù shān chuān  
dēng lín jiǒng chū hóng wài   xiào ào réng hǎi biān  
zuò xiǎng sān qīng yuán yuǎn   huí guān zhuó zhī kān lián  
péng tuán jiǔ wàn xiàn   ān yòng méng zhuāng piān