题陈所翁画十四龙图

明代 王洪
古人画龙谁最工,叶公以来称所翁。兴来写此数尺纸,六合黯淡云烟中。 卷舒隐跃各有态,变化倏忽那能穷。深蟠云气入玄化,倒吸海水腾苍穹。 半空霹雳电飞赤,五色闪烁珠流红。崇朝一雨遍下土,坐见四海歌年丰。 吁嗟神妙有如此,笔力所极回天功。明窗展卷一披玩,白昼飒飒来阴风。 峥嵘头角露恍惚,海雾喷薄浮空濛。我尝侍从随东封,六龙扈驾群神从。 綵云春浮若木外,红日晓上扶桑东。岳祗川后共警跸,海君河伯咸朝宗。 此时安得起此翁,挥毫绘献明光宫。侍臣更有扬执戟,口吐白凤文辞雄。 传之千载示得意,云高上与轩辕同。怀哉此翁不可作,独抚遗墨劳予衷。
rén huà lóng shuí zuì gōng   gōng lái chēng suǒ wēng xīng lái xiě shù chǐ zhǐ liù   àn dàn yún yān zhōng    
juǎn shū yǐn yuè yǒu tài   biàn huà shū néng qióng shēn pán yún xuán huà dào   hǎi shuǐ téng cāng qióng    
bàn kōng diàn fēi chì   shǎn shuò zhū liú hóng chóng cháo biàn xià zuò   jiàn hǎi nián fēng    
jiē shén miào yǒu   suǒ huí tiān gōng míng chuāng zhǎn juǎn wán bái   zhòu lái yīn fēng    
zhēng róng tóu jiǎo huǎng   hǎi pēn kōng méng cháng shì cóng suí dōng fēng liù   lóng jià qún shén cóng    
cǎi yún chūn ruò wài   hóng xiǎo shàng sāng dōng yuè zhī chuān hòu gòng jǐng hǎi   jūn xián cháo zōng    
shí ān wēng   huī háo huì xiàn míng guāng gōng shì chén gèng yǒu yáng zhí kǒu   bái fèng wén xióng    
chuán zhī qiān zǎi shì   yún gāo shàng xuān yuán tóng huái zāi 怀 wēng zuò   láo zhōng