题陈所翁

元代 萨都剌
画龙天下称所翁,秃笔光照骊珠宫。长廊白日走云气,大厦六月生寒风。 兴来一饮酒一石,手提玄兔追霹雳。涨天烟雾晴不收,头角峥嵘出墙壁。 全形具体得者稀,今日海边亲见之。满堂火燄动鳞甲,倒挟海水空中飞。 凌风直上九天去,天下苍生望甘雨。太平天子居九重,黍稷穰穰千万古。
huà lóng tiān xià chēng suǒ wēng   guāng zhào zhū gōng cháng láng bái zǒu yún   shà liù yuè shēng hán fēng
xīng lái yǐn jiǔ shí   shǒu xuán zhuī zhǎng tiān yān qíng shōu   tóu jiǎo zhēng róng chū qiáng
quán xíng zhě   jīn hǎi biān qīn jiàn zhī mǎn táng huǒ yàn dòng lín jiǎ   dào xié hǎi shuǐ kōng zhōng fēi
líng fēng zhí shàng jiǔ tiān   tiān xià cāng shēng wàng gān tài píng tiān jiǔ zhòng   shǔ rǎng rǎng qiān wàn